Thứ Ba, 30 tháng 10, 2012

Chỉ cần anh nói: Anh yêu em


Mỗi lần em chun mũi hỏi anh: “Anh! Anh có yêu em không?” Anh vuốt vuốt tóc em và nhẹ nhàng trả lời: “Có!” Em hài lòng và ôm anh thật chặt.

Mỗi lần em chun mũi hỏi anh: “Anh! Anh có yêu em không?” Anh vuốt vuốt tóc em và nhẹ nhàng trả lời: “Có!” Em hài lòng và ôm anh thật chặt. 

Em có đọc được trong một cuốn tiểu thuyết những dòng như thế này: “Anh yêu em không?” - Đây là câu hỏi ngu xuẩn nhất thế gian, cũng là câu hỏi mà phụ nữ trên toàn thế giới thích tra hỏi nhất, đàn ông thường chê phụ nữ lãng nhách, thực ra phụ nữ cũng biết câu hỏi này là ngốc nghếch, nhưng họ vẫn muốn tìm đáp án hết lần này đến lần khác. Vì sao? Bởi vì mỗi người một suy nghĩ, bởi vì phụ nữ rất quan tâm, bởi vì họ không tìm thấy đủ cảm giác an toàn mà trái tim khác đem lại cho họ. 

Mặc dù câu trả lời mà người đàn ông đưa ra phần lớn đều hư vô, nhưng họ cần khoảnh khắc an ủi đó.

Anh à, em luôn muốn có được cảm giác an toàn khi ở bên anh… Nhưng những gì em cảm nhận được cứ giống như một chiếc bóng đèn chuẩn bị cháy vì hết tuổi thọ. Cứ nháy chớp liên hồi… Khi thì sáng, khi lại chập chờn, rồi đến một lúc nào đó sẽ lóe lên một cái chói lóa rồi tắt hẳn… Hạnh phúc của chiếc bóng đèn, cũng từ đấy mà kết thúc… Em cứ chông chênh đi bên đời anh, lặng lẽ và cam chịu… Em cũng chưa bao giờ, chưa bao giờ được nghe anh nói trọn vẹn câu nói: “Anh yêu em, rất nhiều…”

Anh nói anh không muốn nói trước điều gì cả, cứ ở bên nhau thôi, đến đâu thì đến… Anh à, anh không biết rồi… Con gái, yêu bằng tai mà… Huống chi, những lúc ở bên anh, em cần lắm những khoảng khắc an ủi như thế…

chi-can-anh-noi-anh-yeu-em
Người ta cứ cho rằng… Không bao giờ có cái gọi là tình yêu mãi mãi… Bởi chẳng ai biết trước được tương lai ra sao. Ngày hôm nay thế này, ngày mai chẳng biết bàn tay ấy có còn nắm chặt, nụ cười ấy còn vương vấn, trái tim ấy có còn đập cùng một nhịp với ta hay không… Nhưng thật sự, anh à, chẳng có gì là tuyệt đối cả… Giống như không ai tin về những điều mãi mãi, nhưng thực sự là chúng ta mãi mãi chỉ có một người cha, một người mẹ, giống như bầu trời mãi mãi chỉ có một mặt trời, một vầng trăng đấy thôi… 

Em tin rằng, tình yêu cũng luôn có những khoảnh khắc tương đối như thế… 

Vẫn luôn có những người yêu nhau và cùng nhau đi đến tận cuối con đường của hạnh phúc.

Vẫn có những người yêu nhau, dù không ở gần, nhưng trái tim thì luôn bên cạnh nhau.

Và vẫn có những người, yêu nhau, xa nhau rồi đấy, nhưng cứ để trái tim mình cô đơn như vậy đến cả cuộc đời… 

Và anh này, giá kể như nếu anh còn không tin vào tình yêu mãi mãi, thì xin hãy cứ coi như trong mỗi khoảnh khắc của cuộc sống, mỗi giây mỗi phút được sinh ra và chết đi, anh yêu em trọn vẹn. Giống như việc thật khó để yêu ai đó suốt đời suốt kiếp, nhưng sẽ thật là dễ dàng nếu như yêu họ suốt đời suốt kiếp, từng ngày một. Phải không anh? 

“Thành thật mà nói, thủy chung không có nghĩa là đời đời kiếp kiếp chỉ yêu một người, không bao giờ thay đổi. 
Mà là chỉ yêu một người trong một thời điểm. Mãi mãi trong khoảnh khắc đó, chỉ có duy nhất một người…”

Anh thấy không? Yêu một người mãi mãi, cũng không phải là khó lắm đâu mà…

THAY ĐỔI ĐỂ CUỘC SỐNG TƯƠI ĐẸP


... Để được dựa vào bờ vai của ai kia, người luôn sẵn sàng cho ta cảm nhận thế nào là được vỗ về. Khóc, để thấy mình thật bé bỏng, mong manh. Khóc, để thấy mình đang lớn.

Dậy sớm hơn mọi ngày để thấy rằng hôm nay thật đẹp. Nắng chan hòa giăng khắp lối đi, những thanh âm trong trẻo của ngày mới nghe thật vui tai, chẳng giống tiếng còi xe ồn ào náo nhiệt ngày hôm qua. Và ta thay đổi. Tràn đầy hứng khởi cho ngày mới.
 
Cười nhiều lên một chút, với bạn bè, người thân, với những người mỉm cười với ta, và cả những người ta tình cờ gặp mặt, dù chẳng thân nhiều. Nở nụ cười với người đang hạnh phúc để sẻ chia niềm vui cùng họ, và để thấy lòng mình hạnh phúc hơn. Nở nụ cười với người đang gặp khó khăn, để họ cảm nhận được rằng, sẽ luôn có ai đó bên cạnh, và dẫu sao cuộc sống vẫn còn nhiều niềm vui.
 
Hãy khóc khi thật sự muốn khóc, đừng mãi che giấu cảm xúc của mình, đừng biến thành một người lạnh lùng, vô cảm. Khóc để vơi đi nỗi niềm. Để có cơ hội giãi bày. Để được dựa vào bờ vai của ai kia, người luôn sẵn sàng cho ta cảm nhận thế nào là được vỗ về. Khóc, để thấy mình thật bé bỏng, mong manh. Và khóc, để thấy mình đang lớn.
 
Nghe một bản nhạc rock giữa trưa hè oi bức thay cho những tình ca ngọt lịm mỗi đêm để thấy rằng, không phải mọi thứ ồn ào đều làm ta khó chịu. Rock cũng hay đấy chứ. Và ta biết rằng thay đổi ý kiến về một điều gì đó, đôi khi, sẽ đem lại những thú vị bất ngờ.
 
Hãy rộng lòng thêm một chút, mạnh dạn bày tỏ tình cảm với mọi người, và đón nhận những tính cảm họ dành cho ta, để biết "cảm giác bình thường tuyệt vời" của tình yêu thương, để sống chan hòa và cởi mở.
thay-doi-de-cuoc-song-tuoi-dep
 
Mạnh dạn nói lời xin lỗi cho những lỗi lầm ta gây ra, mạnh dạn nói lời tha thứ với người đã không tốt với ta, để tự tha thứ cho chính bản thân mình, và để đừng bao giờ lặp lại sai làm ấy.
 
Mạnh dạn nói lời yêu thương với người ta thật sự yêu thương, dù ta biết họ cũng hiểu tình cảm mà ta dành cho họ lớn lao như thế nào. Nhưng một lời nói dù sao cũng hơn mà, đúng không?
 
Quan tâm đến mọi người hơn một chút để nhận ra rằng, cuộc sống xung quanh đang trôi đi nhanh lắm, phải nắm chặt lấy những hình ảnh thân thương, những tình cảm tốt đẹp, những khoảnh khắc muôn màu... để ngày mai, ta vẫn còn một ký ức, để nhớ về.
 
Lắng nghe nhiều hơn một chút để đôi tai được phát huy tối đa tác dụng, để được nghe những bản nhạc tuyệt vời nhất mà nhà soạn nhạc thiên tài "Cuộc sống" đang dâng tặng miễn phí cho mọi người.
 
Đọc nhiều hơn một chút để biết rằng ta thật là nhỏ bé giữa bể kiến thức, để học được những điều hay, biết được những câu chuyện thú vị, để mở rộng kiến thức, thư thái tâm hồn, thấu hiểu, đồng cảm và sẻ chia.
Và...
 
Tinh tế hơn một chút. Dịu dàng hơn một chút. Mạnh mẽ hơn một chút. Chú ý đến bản thân hơn một chút. Người lớn hơn một chút. Tin tưởng hơn một chút. Dứt khoát hơn một chút. Thay đổi... một chút thôi mà!